• Thứ bảy 16/11/2019 09:58

“Góc khuất” Tứ Xuyên: Phần 1 - Hành trình về phía Tây

26/07/2019

Nếu không có sức khỏe, khả năng thích nghi cao với mọi điều kiện sinh hoạt và thời tiết và độ cao thì bạn đừng quan tâm đến một hành trình “khám phá” vẻ đẹp còn ẩn dấu được xem là “góc khuất” của mảnh đất được mệnh danh “Thiên phủ chi quốc” Tứ Xuyên - Trung Quốc.

Là một tỉnh nằm ở phía Tây Nam Trung Quốc với tỉnh lỵ là Thành Đô, nói đến Tứ Xuyên không ai không biết đây là quê hương của Gấu Trúc, Cửu Trại Câu - nơi được mệnh danh là “thiên đường nơi hạ giới” hay Đại Sơn Lạc Phật, Núi Nga Mi… tuy nhiên lại ít người biết được ẩn dấu sau những ngọn núi hùng vĩ của Tứ Xuyên thì các ngôi làng cổ và những công trình lịch sử cũng đã đem lại rất nhiều điều hấp dẫn dành cho khách du lịch. Đó là nơi du khách có thể trải nghiệm lối sống địa phương yên bình, tham quan các kiến trúc cổ xưa và hòa mình vào cảnh quan thiên nhiên tuyệt đẹp với nền văn hóa đậm bản sắc của người dân địa phương.

goc khuat tu xuyen phan 1 hanh trinh ve phia tay

Đoàn khảo sát được các cô gái dân tộc Tạng tại làng Jiaju Tibetan tặng những chiếc khăn quàng màu trắng thể hiện sự hiếu khách của người dân địa phương

Điểm dừng chân trong ngày đầu tiên của chúng tôi là Thành Đô, đây là một thành phố với lịch sử lâu đời.

Ở Thành Đô, tôi đã được trải nghiệm những món ăn nổi tiếng của Tứ Xuyên và hầu như món nào cũng cay, đây là thành phố được UNESCO công nhận là thành phố ẩm thực. Buổi tối chúng tôi khám phá phố đi bộ có cái tên khá thú vị phố Rộng và Hẹp (phố cổ Kuan-Kuan Alley). Con phố này là phần còn sót lại sau các cuộc chiến thời nhà Thanh, mặc dù vậy những ngôi nhà ở đây đều vẫn còn được giữ gìn và bảo tồn gần như nguyên vẹn sau hàng trăm năm với những căn nhà tứ hợp phương truyền thống cùng các cửa hàng bán đặc sản địa phương. Buổi tối khách du lịch đến đây rất đông tuy nhiên những mùi vị thức ăn từ các quán hai bên đường tỏa ra khiến chúng tôi “Rảo bước đi nhanh” bởi đâu đâu cũng là mùi vị cay nồng của gia vị quện lẫn mùi của món đậu phụ thối khiến cho những người không phải dân cư địa phương thật khó có thể yêu thích.

Một điều đặc biệt là nếu bên con phố hẹp đông đúc khách du lịch với các hàng quán bao nhiêu thì bên con phố rộng nằm song song lại yên tĩnh đến lạ kỳ với những ngôi nhà cổ và đường phố với những bức tranh được vẽ lên tường rào nhằm tái hiện lại một phần lịch sử của Thành Đô.

Thật không may mắn cho chúng tôi là trong suốt hành trình khám phá 6 ngày ở Tứ Xuyên bạn phiên dịch tiếng Việt dịch không tốt, ngôn ngữ và hiểu biết về văn hóa, lịch sử hạn chế nên chúng tôi cũng không có nhiều thông tin tại các điểm đến, do vậy chúng tôi chỉ có thể cảm nhận được thông qua sự quan sát của mình và qua vốn tiếng Anh ít ỏi từ bạn hướng dẫn viên người Trung Quốc.

goc khuat tu xuyen phan 1 hanh trinh ve phia tay
Phố rộng hẹp

Ngày thứ 2 trong chuyến hành trình tiến về phía Tây chúng tôi đến thăm Trại cứu hộ và nuôi dưỡng gấu trúc cùng công trình thủy lợi Đô Giang Yển (nhiều người quen gọi Đô Giang Yến), đây là hệ thống thủy lợi lâu đời nhất trên thế giới với hơn 2.000 năm tuổi nằm trong quần thể núi Thanh Thành và đến nay công trình này vẫn đang được sử dụng. Công trình đã minh chứng cho khả năng sáng tạo và trí tuệ tuyệt vời của người Trung Hoa xưa. Năm 2000 công trình thủy lợi Đô Giang Yển cùng với núi Thanh Thành đã được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa thế giới.

Núi Thanh Thành có khí hậu mát mẻ và công trình thủy lợi Đô Giang Yển đã tạo nên cảnh quan ngoạn mục. Từ xa du khách có thể nghe được tiếng nước chảy cuồn cuộn từ các ngọn núi tuyết nằm trong vùng Cửu Trại Câu đổ về. Cây cối xanh từng tầng uốn lượn theo dòng sông cùng với độ cao của núi và các di tích lịch sử như chùa Nhị Vương, chùa Linh Nham, công viên Ly Đôi và Ngọc Lũy, phục Long Quan, cầu treo An Lan trên đỉnh và sườn núi thấp thoáng ẩn hiện khiến tâm hồn mỗi người khi đến đây như được hòa quyện với thiên nhiên, thanh thản đến lạ thường.

goc khuat tu xuyen phan 1 hanh trinh ve phia tay
Du khách dừng chân trên cầu treo An Lan
goc khuat tu xuyen phan 1 hanh trinh ve phia tay
Ngã 3 của công trình thủy lợi Đô Giang Yển một nhánh sông chảy về thị trấn Đô Giang Yển và một nhánh chảy về Nội Giang

Cách Thành Đô khoảng 150km về phía Tây là Trung tâm cứu hộ và huấn luyện gấu trúc Giang Đô Yển, những con gấu trúc sau khi được đưa về trung tâm sẽ được nuôi dưỡng và huấn luyện để dần thích nghi với điều kiện sống tự nhiên của loài gấu trúc và sẽ được thả về với tự nhiên khi chúng thích hơp.

Theo lời bạn phiên dịch, mỗi khi trung tâm này tuyển cộng tác viên thì sẽ có khoảng trên 10.000 đơn từ khắp nơi trên thế giới gửi về. Tuy nhiên số lượng cộng tác viên được tuyển không nhiều, thông thường chỉ khoảng 500 và yêu cầu rất khắt khe, những ai có kinh nghiệm hoặc chuyên ngành bác sỹ thú y sẽ là một lợi thế.

goc khuat tu xuyen phan 1 hanh trinh ve phia tay
Gấu trúc tại Trung tâm cứu hộ gấu trúc Giang Đô Yển

Chiều ngày thứ 2 trong hành trình, chúng tôi tiến về danh thắng núi Bốn Cô Gái - cách Thành Đô khoảng 240km và điểm cao nhất là 6.250m so với mực nước biển. Đến đây chúng tôi coi như đã bước vào trung tâm của cao nguyên Thanh - Tạng, đây quả thực là thử thách với cả đoàn khi phần lớn chúng tôi đều bị hiện tượng “sốc cao nguyên” khi xe ô tô chạy đến độ cao gần 4.000m. Mặc dù vẫn đang là mùa hè nhưng khi trời dần tối chúng tôi ra khỏi xe ô tô để bước vào khách sạn tại chân núi Bốn Cô Gái, mỗi người trong đoàn vội khoác lên mình chiếc áo khoác 3 lớp chống rét dày cộm vì lúc này thời tiết ngoài trời chỉ còn vào khoảng 8-10oC.

Đường đến núi Bốn Cô Gái là cung đường đến với thiên đường, từng đoạn đường cua tay áo, xe chạy trong mây, gần về chiều thì sương mù càng dày đặc, mây vờn núi, lá xanh hoa đỏ chen nhau thật là hữu tình.

Sau những cảm thán của vẻ đẹp thiên nhiên mang lại thì cảm giác lâng lâng, nôn nao khó thở lại đến với nhiều thành viên trong đoàn và bữa tối mặc dù khá phong phú và khẩu vị không quá cay hay dầu mỡ như phong cách ẩm thực của người Tứ Xuyên thì hầu như 14 thành viên trong đoàn chúng tôi ai cũng chỉ “nhấm nháp” chút thức ăn. Đến lúc này mọi người trong đoàn bắt đầu giảm sự háo hức cho những hành trình tiếp theo.

Ngày thứ 3 chúng tôi bắt đầu lên đường muộn hơn 2 ngày đầu. 9h sáng rời khách sạn, chúng tôi lại hành trình về phía Tây mà mục tiêu tiếp theo đó là Vườn quốc gia có ngọn núi Putala. Theo lời bạn phiên dịch, cung điện Putala (Tây Tạng) được xây dựng theo hình ảnh của ngọn núi có tên gọi Putala. Ngọn núi tuyết ngàn năm tuổi và một thảm cỏ xanh mướt trải rộng bên bờ suối với những đàn bò của người Tạng được chăn thả tự nhiên đã tạo cho cảnh quan thiên nhiên nơi đây một vẻ đẹp hết sức sống động nhưng cũng đầy hoang dã và mộc mạc.

Nổi giữa khung cảnh là ngôi đền thờ Phật của người Tạng, tầng trên cùng của ngôi đền là thờ kinh phật, tầng còn lại là thờ ngũ cốc. Trong đời sống văn hóa tâm linh của người Tạng thì đạo Phật được coi là trái tim của người Tạng và điều này đã được minh chứng và thể hiện trong hành trình ngày thứ 4 khi chúng tôi đi sâu vào khu tự trị của người Tạng tại cao nguyên Tháp Công.

goc khuat tu xuyen phan 1 hanh trinh ve phia tay
Khung cảnh thiên nhiên tuyệt vời dưới chân núi Putala

Một câu ngạn ngữ Trung Quốc nói rằng: Đường đi Tứ Xuyên khó hơn leo lên thiên đường. Một câu nói nổi tiếng thứ hai về thời gian mưa liên tục của tỉnh đó, bản dịch theo nghĩa đen là: Ở vùng đất Shu, con chó sủa khi mặt trời xuất hiện (mặt trời giống như một người xa lạ mà con chó chưa bao giờ nhìn thấy). Điều này đã được chúng tôi cảm nhận triệt để khi chiều tối ngày thứ 3 chúng tôi qua thị trấn Đan Ba để đến với ngôi làng Jiaju Tibetan (thuộc địa giới huyện Đan Ba, châu tự trị dân tộc Tạng Cam Tư) - cách Thành Đô gần 500km.

Vượt qua những sườn núi cao chót vót một bên là vực thẳm một bên là vách núi dựng đứng khiến tôi không dám nhìn ra ngoài kính xe ô tô. Làng Jiaju hay còn gọi là Gia Cư trong tiếng Tây Tạng có nghĩa là 100 hộ. Làng hiện nay có hơn 140 hộ dân sinh sống, năm 2006 Jiaju được National Geographic phiên bản Trung Quốc xếp là 1 trong 6 ngôi làng đẹp nhất Trung Quốc.

Được biết đến như là “chốn thần tiên của Tây Tạng”, những ngôi nhà ở Jiaju Tibetan với các mái nhà hình vương miện, có mái hiên màu đỏ và bức tường màu trắng xung quanh. Tất cả điều đó làm cho mỗi ngôi nhà nơi đây như một toà lâu đài nhỏ nằm trong rừng. Làng Jiaju là một điểm đến tuyệt vời vào mùa xuân dành cho du khách, nhất là đối với các nhiếp ảnh gia. Vì khi ấy khung cảnh được trang trí bằng những bông hoa đầy màu sắc nổi bật trên đồng cỏ xanh rì.

Và chỉ trong 6 giờ đồng hồ tại ngôi làng Jiaju chúng tôi đã được đón nhận 2 cơn mưa, mỗi cơn mưa kéo dài không quá 30 phút. Thời điểm chúng tôi đến thăm đang vào giữa tháng 7 - thời điểm đầu mùa thu hoạch táo, lê, nên những vườn cây ăn trái nặng trĩu quả xen kẽ giữa những ngôi nhà trắng, đỏ dọc sườn núi quả thật đã tạo nên bức tranh thơ mộng đầy sức sống và rất đỗi thanh bình.

goc khuat tu xuyen phan 1 hanh trinh ve phia tay
Những ngôi nhà của làng Jiaju ẩn hiện trong sương sớm

Mặc dù chưa chính thức vào mùa thu nhưng ở độ cao hơn 3.000m thì thời tiết Jiaju Tibetan đã khá lạnh, tuy nhiên đây là thời điểm thích hợp nhất để mọi người xách vali lên và bắt đầu những chuyến du lịch nhất là đến những ngôi làng như Jiaju Tibetan.

Chúng tôi ở trong một home stay mà chị chủ nhà còn khá trẻ tuổi, là người dân tộc Tạng Garzê, chị nói ở đây đón tiếp rất nhiều khách châu Âu, Mỹ, Anh, Pháp, Úc… nhưng chúng tôi là đoàn khách Việt Nam đầu tiên, điều đó làm chị rất vui.

Sau bữa cơm tối được thưởng thức món lẩu của người Tạng, bên đống lửa giữa sân chúng tôi cùng một số người dân bản địa là lễ tân tại home stay múa điệu múa truyền thống của người dân tộc Tạng Garze và mỗi người trong đoàn được nhận một món quà là chiếc khăn lụa trắng do chủ nhà choàng vào cổ cho khách. Điều này thể hiện sự quý mến, hiếu khách của người Tạng đối với những vị khách đến nhà họ. Những chiếc khăn trắng này chúng tôi cũng được chứng kiến người Tạng sùng kính choàng lên cổ tượng phật trong hành trình ngày thứ tư đến ngôi đền tại cao nguyên Pháp Công.

goc khuat tu xuyen phan 1 hanh trinh ve phia tay
Những chiếc khăn được chủ nhà choàng lên cổ du khách thể hiện sự hiếu khách

Mang vẻ đẹp tự nhiên nguyên sơ giữa mênh mông đất trời, Jiaju mang đến cho mọi người bầu không khí thanh bình nhờ sự pha trộn giữa vườn cây trái yên ả và bản làng dân tộc Tạng tươi đẹp. Những ngôi nhà được xây dựng theo phong cách Jiarong truyền thống với khung viền được sơn màu vàng, đen và trắng cùng với những tháp bằng đá trắng ở bốn góc của mái nhà đại diện cho bốn hướng Đông - Tây - Nam - Bắc. Những ngôi nhà được thiết kế cho địa hình đồi núi và để phù hợp với văn hóa Tây Tạng. Mái bằng là để dùng cho một loạt các hoạt động, bao gồm cầu nguyện và phơi khô các loại ngũ cốc thu hoạch được. Thú nuôi ở tầng trệt, các khu nhà ở và một nhà nguyện nhỏ ở các tầng trên.

Đón đọc phần 2: Bản tình ca Tháp Công - Khang Định

Thu Hường

Scroll